Học giả Mỹ: Đừng thấy Putin lịch thiệp mà tưởng bở

Xin giới thiệu hai bài báo có một số nội dung liên quan của hai học giả Mỹ: Paul Robert, nguyên Thứ trưởng Bộ tài chính Mỹ và Tiến sỹ Gilbert Doctorow

Bài đăng trên báo “Svobodnaia Pressa” ngày 7/2/2019 với tiêu đề nguyên văn: “Putin làm Phương Tây thất vọng: Ông không dọa chôn ai và cũng không đem “Kuzma’s mother” ra dọa ai (“Kuzma’s mother”- câu đe dọa trong tiếng Nga- tạm hiểu: sẽ cho “chúng mày” một bài học-ND).

Các ảnh trong bài là của tác giả.

Tổng thống Nga Vladimir Putin (Ảnh: Aleksey Druzinhin/TASS)

1. Bài một của Paul Robert Craig

Bài báo được dẫn dưới đây (ở phần sau-ND) của Gilbert Dotorow đã nhắc lại những quan ngại riêng của cá nhân mà tôi đã từng trình bày nhiều lần trước đây liên quan đến sự kiềm chế thái quá của Putin trước những sự khiêu khích quá đáng (của Mỹ và Phương Tây).

Tôi khâm phục Putin vì sự nhẫn nhịn đáng kinh ngạc của ông- các chính khách Phương Tây đồng nghiệp của ông chưa bao giờ có được một phẩm chất như vậy. Tuy vậy, tôi cũng thấy cực kỳ lo lắng bởi vì chính cái sự kiềm chế thái quá đó tuy có thể ngăn chặn chiến tranh nhưng cũng lại có thể dẫn đến chiến tranh.

Rất nhiều nhà sử học chuyên nghiên cứu những vấn đề liên quan đến Chiến tranh Thế giới Thứ hai đã khẳng định rằng chính những ý định tốt đẹp của Thủ tướng Anh Chemberlen khi đó muốn tháo ngòi nổ các tình huống xung đột trong khi lẽ ra cần phải có một lập trường thật cứng rắn đã khuyến khích Hitler đi quá xa như vậy (phát động Thế chiến hai-ND).

Tiến sỹ Doctorow, dĩ nhiên, đã rất đúng khi cho rằng không có một chính khách Phương Tây nào dám nói về bất cứ một nhà lãnh đạo Xô Viết (trước đây) nào đó theo cái cách như (ông ta) đang dùng để nói về Putin.

Họ (các chính khách Phương Tây) cũng sẽ không nói chuyện với bất kỳ một nhà lãnh đạo Xô Viết nào với cái tông giọng mà họ đã (dùng) để nói (chuyện) với Putin. Mọi sự đã bị đẩy lên đến ngưỡng thậm vô lý:

Chính phủ Anh mới đây tuyên bố là họ đang chuẩn bị cho một cuộc chiến tranh chống Nga. Dưới thời Xô Viết thì không một chính phủ nào của nước Anh lại dám đưa ra những tuyên bố vừa mang tính khiêu khích nhưng lại vừa ngu xuẩn đến mức như vậy.

Nước Nga đủ sức thổi bay nước Anh khỏi bề mặt Trái Đất chỉ trong vài phút, thế mà Bộ trưởng quốc phòng Ạnh lại dám huyên thuyên là nước Anh đang chuẩn bị cho một cuộc chiến tranh chống Nga!

Putin- (là) nhà lãnh đạo thông minh, lịch thiệp, nhã nhặn, khôn khéo,- thế giới Phương Tây không có được một nhà lãnh đạo nào tương tự như vậy.

Ông (Putin)- là nhà lãnh đạo chính trị duy nhất trên thế giới có thể đứng nhiều giờ liền trước đám đông các phóng viên, chủ yếu là những người có thái độ thù địch (với Nga) và trả lời từng câu hỏi một, không né tránh lươn lẹo, không liếc nhìn các gạch đầu dòng có sẵn trên tờ giấy và cũng không cần phải nghiêng đầu lắng nghe những câu rỉ tai mách bài của các trợ lý.

V.Putin xứng đáng được tất cả tôn trọng. Nhưng thay vào đó thì ông ấy cùng với nước Nga đang bị cả một chiến dịch bôi nhọ có tổ chức chặt chẽ tấn công. Cách hành xử như vậy (đối với Putin) làm sao có thể góp phần duy trì hòa bình trên thế giới được?

Trong một thời đại khi có sự hiện diện của những loại vũ khí hạt nhân mạnh khủng khiếp như thời đại chúng ta hiện nay, lấy cái gì để có thể bào chữa được cho cách hành xử vô trách nhiệm như vậy của Phương Tây?

Doctorow có nói rằng Putin- một con người cực khôn khéo nên có khả năng tự kiểm chế cảm xúc của mình mạnh đến nỗi chưa từng một ai đó, có lúc nào đó lại phải sợ rằng ông ấy có thể tỏ ra mình bị xúc phạm.

Nhưng tình trạng này không thể kéo dài mãi. Sớm hay muộn thì Putin cũng sẽ buộc phải hoặc là có một lập trường cứng rắn, hoặc là sẽ đánh mất- nếu không phải là chủ quyền của Nga thì sẽ là (mất) sự ủng hộ của dân chúng Nga dành cho ông.

Nếu như Putin chần chừ quá lâu, thì có khả năng là đến khi ông có được một lập trường cứng rắn thì vào thời điểm đó những chính khách- ngu xuẩn trong “giới lãnh đạo Phương Tây” đã đánh trống chiến tranh (xung trận) to đến nỗi không còn có thể bắt chúng (những tiếng trống chiến tranh đó) im bặt lại được nữa.

Sự ngu xuẩn của Washington còn quá “vĩ đại” vì một nguyên nhân khác nữa. Washington cho rằng những biện pháp cấm vận, bôi nhọ và cô lập Nước Nga của Putin sẽ dẫn tới việc Putin bị lật đổ. Cũng có thể như vậy.

Nhưng nhân dân Nga và Các lực lượng vũ trang Nga với tình cảm yêu nước đã bị xúc phạm của mình sẽ không cho phép đưa những kẻ bù nhin của Washington lên nắm quyền lực để thay thế Putin.

Cách làm như vậy (của Washington) chắc chắn hơn cả sẽ dẫn tới việc đưa một người Nga khác yêu nước Nga, nhưng có khả năng tự kiềm chế kém hơn Putin lên đỉnh cao quyền lực và người đó sẽ sử dụng sức mạnh của nước Nga để trừng phạt những kẻ đã từng phỉ bảng, mạt sát nước Nga.

Và cả hai bước đi trên đều dẫn tới chiến tranh và cái chết của tất cả chúng ta.

Paul Craig Roberts, Tiến sỹ kinh tế, nguyên Thứ trưởng Bộ Tài chính Mỹ phụ trách chính sách kinh tế Chính quyền Tống thống Ronald Reagan, nguyên Tổng biên tập kiêm nhà bình luận báo Wall Street Journal, tạp chí “Businessweek” và Hãng thông tấn “Scripps Howard News Service “…..Tác giả nhiều cuốn sách về các vấn đề thế giới hiện đại.

(Còn tiếp…)

Nguồn: baodatviet.vn